Chiều – tối hôm qua có hai thầy trò thiện tri thức đến chơi, nguyện vọng chuyển hóa bệnh thân và tâm.

Y Phương Minh tức xem bệnh là sự bất thường, cần vận dụng mọi cách để trả chỗ bất thường về lại trạng thái “bình thường” là được. Bệnh nơi thân, nơi tâm, nơi đời sống, … phương pháp nào giúp chuyển hóa thành công thì dùng phương pháp đó, không giới hạn cách. Và vì vậy người học và hành Y Phương Minh cũng không bị giới hạn trong một phương pháp nào, tùy thời đại và đối tượng mình hỗ trợ mà học và rèn luyện phương pháp đó cho rành, rồi chỉ bày cho người bệnh. Do đó, rối loạn sức khỏe trong khi thực hành một phương pháp dụng tâm cũng thuộc phạm vi hỗ trợ của người hành Y Phương Minh. 🙂

Khi vị thầy thiện tri thức dẫn học trò mình đến để chuyển hóa bệnh thì trình độ của cô học trò như sau:

  • 70 tuổi, tu học Phật đã hơn 40 năm.
  • Thời gian học và chuyên thực hành tụng kinh 6 tiếng/ngày (khuya, chiều, tối) các bài Chú Lăng Nghiêm, Chú Đại Bi, Thập Chú Quán Âm, Lương Hoàng Sám, kinh Cửu Huyền,… Trình độ làu thông, trôi chảy như mây như mưa, nhạc đệm bằng “mỏ” gỗ, người nghe thấy thích thú, êm tai, ngân nga vần điệu chuyên nghiệp.
  • Hiện trạng: đã tiến bộ. 10 năm trước khù khờ, nghe giảng không hiểu, cảm xúc tủi thân rất nặng. Nay nghe hiểu được lời giảng rõ, chưa thực hành được. Trì tụng kinh thuộc làu, coi như thuộc hàng khá.
  • Thân bệnh đã lâu, hỏa đã bốc, thận đã suy, lưng đã mỏi, chân đã chùn. Ngày khỏe thì hơi đủ, ngày bệnh thì không đủ hơi để tụng.
  • Mong muốn chuyển hóa thân và tâm.

Tóm tắt hướng dẫn chuyển hóa tâm làm gốc cho chuyển hóa thân, để vị thiện tri thức nào ở đây cần thì tham khảo.

Phương pháp thực hành ở những ngay tiếp theo:

  • Giảm tốc độ tụng kinh: hiện là 4-5 từ/1 giây, cần giảm xuống tốc độ 1 từ/1 giây, rồi giảm tiếp xuống 1 từ/2 giây, rồi giảm tiếp 1 từ/3 giây, rồi giảm tiếp 1 từ/5 giây.
  • Đọc gì thì hiểu đó. Lời kinh giảng gì thì thâm nhập trạng thái đó.
  • Không cầu nhanh, không cầu nhiều, chỉ cần đạt yêu cầu bên trên. Làu thông một đoạn mới qua đoạn kế.
  • Thực hành đoạn đầu tiên bài Nguyện Hương (cô tự khởi đầu buổi thực hành), dừng ở đoạn đó thực hành, ước đoán thời gian 6 tháng… hi vọng có thể qua được.

“BÀI NGUYỆN HƯƠNG

Nguyện đem lòng thành kính

Gởi theo đám mây hương

Phảng phất khắp mười phương

Cúng dường ngôi Tam Bảo.

Thề trọn đời giữ đạo

Theo tự tánh làm lành

Cùng pháp giới chúng sanh

Cầu Phật từ gia hộ.

Tâm bồ đề kiên cố

Xa bể khổ nguồn mê

Chóng quay về bờ giác.

……………….. “

Dưới đây là các câu hỏi đã đặt ra cho vị thiện tri thức nữ, với sự hiện diện làm chứng và hỗ trợ của thầy cô:

  • Chú Đại Bi nếu không hiểu để trả lời, vậy hãy chọn đọc bài tiếng Việt để khởi đầu, vỡ lòng. Như ta học từ lớp mẫu giáo lên lớp một rồi lần hồi học tiếp.
  • Dừng. Cô đọc đoạn đó lại, chỉ một đoạn đầu tiên, không lấn qua đoạn thứ 2.
    (Thầy cô hỗ trợ: cô làm chủ kinh, hay kinh làm chủ cô?)
  • Nếu đã bắt đầu từ bài Nguyện Hương, xin cho biết bài này dạy điều gì, ta cần làm gì, trạng thái ta cần thâm nhập là gì?
  • Nếu chưa rõ, vậy chỉ cần cho biết chỗ hiểu của 4 từ trong bài đã chọn “Mười phương”, và “Tự tánh”.

Mười phương là phương nào? Thỉnh thầy Thích Ca và quý thầy ở mười phương hiện diện vậy Ta khi này đang ở đâu? Nếu đang ngồi đây, đứng đây thì phương dưới chân, dưới mông cũng có thầy, Ta khi ấy ở trạng thái nào thì phải? Mười phương đều thỉnh thầy đồng hiện diện, vậy người thực hành khi ấy Thường Trực thế nào?

Tự tánh là ai mà phải theo? Nếu là mình sao còn phải mời thầy ở mười phương về? Như trưa nay mời thầy cô đây đến nhà thì cô tự tụng kinh cúng hay thầy cô tụng kinh cúng? Nếu cô tự tụng kinh cúng thì mời thầy cô tới nhà làm chi? Nếu thầy cô cúng thì cô khi ấy có tụng không, có tự tánh không?

Vậy Tự Tánh và Mười Phương có mâu thuẫn hay không mâu thuẫn? Nếu là mâu thuẫn thì thực hành làm chi? Nếu không mâu thuẫn thì quý thầy soạn ra thật giỏi, thấy được chỗ chung trong cái không giống. Vậy ta cần hiểu và thực hành để dần thâm nhập vào chỗ nghĩa lý kinh tạng đang diễn bày đó, thì mới gọi là biết tụng niệm.

Thầy cô thực hành Thiền, cớ sao cô thực hành tụng kinh Tịnh độ?

“Thiền – Tịnh song tu” cũng như chuyện “mười phương” và “tự tánh” ở trên, nếu không hiểu sẽ là mâu thuẫn nhau. Nếu đã rõ thì tự nơi đó là chung đồng, giống, không khác. Tức cũng không có Thiền, cũng không có Tịnh, cũng không có Thiền – Tịnh song tu. Người rõ thì thấy chúng không hai, tự theo khả năng người học mà chọn bài cho vị ấy thực hành. Chừng rõ được rồi thì như nhau cả, như căn nhà nhiều cửa, mỗi vị tùy theo hướng đi mà chọn cửa, nếu qua được cửa thì liền cùng vào trong nhà như nhau, không có phân biệt đi từ hướng nào. Vậy

  • Cửa nào cho mình? Làm sao để vào cửa?
    Nếu đã có thầy chỉ đường, thì ngay nơi thực hành mỗi ngày của mình, đó là cửa.
  • Làm sao để vào cửa của cô?
    Thâm nhập kinh tạng, trí tuệ sẽ mở.

Vậy làm sao để thâm nhập được kinh tạng? Nếu chỉ làu thông trì tụng, xem như đã thuộc bài. Nay cần học thêm một bước “biết mình đang tụng kinh” để có thể hiểu, dần thâm nhập kinh tạng, và đủ trí tuệ, ngay đó liền qua cửa.

…….

  • Trọn trong đoạn đầu khởi hành buổi tụng kinh, thực hành cho rõ thông, đã đủ để qua cửa. Nếu không rõ thì dù có tiếp tục cho thêm 10 nghìn đời cũng vẫn tụng rồi quay lại tụng từ đầu (luân hồi), không có chỗ vào. Nếu thông được một đoạn, ngay đó liền vào, vậy dành 6 tháng, 1 năm, 2 năm, 10 năm để thực hành nội một đoạn đầu cũng không lâu.
  • Thầy cô thêm: quý thầy chỉ nương nơi 6 chữ (lục tự) Di Đà là có thể thâm nhập. Đây cô đã làu thông hết mấy bộ kinh điển, đã là giỏi. Nhưng lên lớp mới, thì được học một đoạn đầu buổi tụng, dù chưa vào tới bài kinh chính nào, cũng có thể vào cửa. Một đoạn là dài gấp bao nhiêu lần lục tự mà quý thầy thực hành ở “Tịnh môn”. Và cũng nhiều hơn 1 câu của quý thầy ở “Thiền thoại đầu”. Nên không cần lo ít hay nhiều bài, chỉ cần thực hành như hướng dẫn, mong sao trước khi ngày tháng ngắn ngủi, mong manh còn lại của cuộc đời này chấm dứt, cô có thể kịp bước qua cửa để vào nhà, gặp được thầy tổ, đồng bạn, không còn rong ruổi nữa.
  • Một đoạn đầu, chỉ mới gợi mở 4 từ “mười phương” và “tự tánh”, những từ còn lại trong đoạn đầu là phần cô tự soi chiếu.

Vậy nhắc lại khi thực hành bước đầu ở lớp mới:

Mười phương là phương nào? Người khi ấy tụng niệm đang ở đâu, ở trạng thái nào thì phải? Ngay nơi đó nếu rõ thông liền vào cửa.

Tự tánh mà quý thầy chỉ dạy trong đoạn đầu mỗi khi đọc tới là đâu? Nếu là mình, sao còn cần thỉnh mời mười phương thầy tổ? Nếu có thể an trụ nơi tự tánh, chỗ đó cũng là nơi đúng của người tụng niệm mời mười phương thầy tổ đồng hiện diện, đó là cửa để vào nhà.

Tụng lại một lần, thật chậm.

Tụng lại hai lần, thật chậm, rõ biết mình đang tụng.

Tụng lại ba lần, thật chậm hơn, rõ biết mình đang tụng, soi chiếu lời kinh.

Tụng lại bốn lần, thật chậm hơn nữa, rõ biết mình đang tụng, soi chiếu ý kinh.

Tụng lại năm lần, rất ung dung, thong thả từng chữ, rõ biết mình và thâm nhập ý kinh, trạng thái hiển bày.

Rồi cứ như thế mà “tụng” cả ngày, khi đứng nghỉ, khi ngồi mệt, khi nằm, khi vào thời khóa, khi dạo trong đời sống.

Đúng được như vậy thì liền lên được lớp kế tiếp. Nếu chưa thể hiển lộ trạng thái thì dù nói, giảng, tụng suốt cả năm hay 10 năm cũng không tới được cảnh ở trong nhà, vì chưa thật qua cửa.

Tâm khỏi bệnh, thân liền theo đó nhẹ nhàng, không còn vướng kẹt. 🙂

Người hành Y Phương Minh là như vậy. Không làm hết mọi nghề, nhưng hiểu rõ được nghề mà người đang thực hành trong đời, để tìm ra đâu là chỗ rối loạn, bất thường. Nương theo chỗ hiểu và khả năng tiếp nhận của người mà dẫn dắt để đi ra chỗ vướng mắc, từ đó thân và tâm cùng an ổn, sức khỏe liền trở lại dần khinh an.

Dược phương tiện, châm cứu phương tiện, bấm huyệt phương tiện, lời nói phương tiện, ăn uống phương tiện, âm nhạc phương tiện, thể dục phương tiện, nông nghiệp phương tiện… khi nào thấu đạt và có thể tùy nghi vận dụng nâng đỡ người khác khỏi bệnh tình, thì được xem như bắt đầu đặt chân trên con đường hành Y Phương Minh vậy. 🙂 🙂

Ngày 30.7.2026

(Ngày Ất Tỵ, tháng Ất Mùi, năm Bính Ngọ)

Cộng Đồng Xanh


Khám phá thêm từ Cộng Đồng Xanh

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Gửi phản hồi